Trên đỉnh núi..mờ xam khèn người Mông ta vang mãi giữa non sông
Khèn gọi em trong đêm trăng mờ, ngân vang, ngân vang giữ cội nguồn dân tộc
Từ nơi nương [Dm] đá dệt nên tiếng khèn
Từ nơi khói [Bb] sương thắp ngọn [C] lửa niềm [F] tin
Con đường uốn [Gm] quanh bóng chàng mờ xa cầm khèn đi [F] nương
Kể về tình [Gm] quê kể nỗi nhớ mong, bản [F] làng nối nhịp [Am] yêu thương
Cho trăng say [Dm] giấc cho sương dừng trời khèn kể chuyện mưa rơi
[Bb] Chàng trai người Mông sang vui mùa [F] hội
Thấy người em [Am] gái xúng xính bên [Gm] đèo
Anh cầm [Am] khèn nói lời thương [Dm] em
Khèn mông [Dm] ơi! Thời nay vươn cánh [Bb] bay
Kỷ nguyên vươn [Dm] mình
Những tiếng [Gm] khèn hiên ngang giữa [F] trời
[Am] Ngàn [Dm] năm, gió thổi đồi [Bb] hoa
Khèn mông vẫn [Dm] hát [C] thiết tha giữa [F] trời
Ru em váy [Bb] hoa mắt cười trong sương
Tiếng khèn vượt [C] gió vượt núi, vượt đèo
Khèn mông non [Am] nước hồn mãi ngàn [Dm] đời
Lời khèn trong sương núi
Lượt xem: 6