Ngày em ra [G#m] đi gió mưa sầu đêm tiễn [D#m] đưa.
Dấu yêu thương còn [C#m] đây.
Đành sao người dễ chóng [G#m] quên [D#m].
Mình tôi [G#m] đây bóng đêm về ai có [D#m] hay.
Đời vẫn dối gian ngoài [C#m] kia.
Như lòng người thường đổi [D#] thay.
Thà rằng em cứ [G#m] nói ái ân [D#] chẳng còn.
Từ [E] nay đôi ta [B] lẻ loi hai phương [E] trời.
Cách [C#m] chia một đời thương [D#] đau.
Người [G#m] đã quên lời ước [D#] hẹn.
Từ [E] đó hết những [B] tháng ngày vui [E] đùa.
Tình nầy đã [D#m] trao về [G#m] người Anh [F#] yêu.
Đời trôi [G#m] qua ước mơ rồi như bóng [D#m] mây.
Hợp tan thoáng giây rồi [C#m] thôi.
Còn đâu chiều ta có [G#m] nhau [D#m].
Chỉ còn đêm [G#m] nay ngồi nhớ thương hình bóng [D#m] ai.
Dẫu cho em ra [C#m] đi không còn nhớ gì [D#] tôi.
Đường trần sao chông [G#m] gai vẫn cầu [D#] mong người.
Được [E] sống vui trong [B] êm đềm không [E] ưu sầu.
Hãy [C#m] quên người tình năm [D#] xưa.
Người [G#m] đã quên lời ước [D#] hẹn.
Từ [E] đó hết những [B] tháng ngày vui [E] đùa.
Tình nầy đã [D#m] trao về [G#m] người Anh [F#] yêu.
Đường trần sao chông [G#m] gai vẫn cầu [D#] mong người.
Được [E] sống vui trong [B] êm đềm không [E] ưu sầu.
Hãy [C#m] quên người tình năm [D#] xưa.
Người [G#m] đã quên lời ước [D#] hẹn.
Từ [E] đó hết những [B] tháng ngày vui [E] đùa.
Tình nầy đã [D#m] trao về [G#m] người Anh [F#] yêu.
Tình [G#m] ơi.....!
Thà rằng em cứ [G#m] nói ái ân [D#] chẳng còn.
Từ [E] nay đôi ta [B] lẻ loi hai phương [E] trời.
Cách [C#m] chia một đời thương [D#] đau.
Người [G#m] đã quên lời ước [D#] hẹn.
Từ [E] đó hết những [B] tháng ngày vui [E] đùa.
Tình nầy đã [D#m] trao về [G#m] người Anh [F#] yêu.
Về [G#m] người Anh [F#] yêu tình [G#m] ơi...
Mãi mãi và chỉ một (Forever and one)
Lượt xem: 3