Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Intro: EmAm-EmDEm Chiều buông nhẹ trên triền đê Em vắng Khói lam chiều quấn Am mái nhà xưa D Tiếng chuông chùa ngân qua ngọn gió Ru lòng người sau những G nắng mưa B7 Em Đời ai cũng một lần xuôi ngược Vai gánh đầy cơm áo Am mưu sinh D Mỗi bước chân qua bao dâu bể Mới hiểu điều bình dị là Em tình Có những người chẳng Em hề ruột thịt Mà thương nhau như Am nghĩa đồng bào D Có những người chỉ một lần gặp Mà nhớ hoài đến tận G mai sau B7 Em Có những điều chẳng cần nói hết Chỉ ánh nhìn đã đủ Am cảm thông D Giữa biển người ngược xuôi tất bật Một tấm lòng quý tựa Em vàng ròng Đừng vì hơn Em thua mà quên nghĩa cũ Đừng vì bạc tiền mà lạc tiếng Am cười Một đời D người như mùa hoa nở Rực rỡ rồi cũng hóa Em mây trôi Còn gặp Em nhau là còn duyên nợ Còn nhìn nhau là còn chữ Am tình Đừng để yêu D thương thành câu xin lỗi Khi thời gian lặng lẽ đi qua Em mình Còn cha Em mẹ là còn mái ấm Còn bạn hiền là còn niềm Am vui Còn quê D hương là còn tiếng gọi Đưa bước chân về giữa ngậm Em ngùi Mai dẫu Em tóc pha màu sương gió Xin đừng quên lời hẹn năm Am nào Sống chân D thành để lòng thanh thản Để mỗi ngày đều đẹp biết Em bao Em Mẹ vẫn ngồi nơi hiên hồng nắng Khâu lại từng tà áo Am năm xưa D Cha lặng lẽ mài thêm lưỡi cuốc Mặc tháng năm phủ bạc G mái đầu B7 Em Con đi hết bao miền đất lạ Nghe đủ điều được mất Am hơn thua D Mới hiểu bữa cơm nhà giản dị Quý hơn ngàn sơn vị Em cao lương Em Có lúc tưởng mình không gục ngã Đến khi buồn chẳng Am biết tìm ai D Mới nhớ tiếng mẹ hiền gọi khẽ Bao mệt mỏi bỗng hóa Am thành mây Em Người thương mình đâu cần giàu có Chỉ mong mình sống thật Am bình an D Một lời hỏi sau ngày vất vả Ấm hơn muôn vạn tiếng huy Em hoàng Em Ai rồi cũng qua mùa tóc trẻ Ai rồi cũng chậm bước thời Am gian Xin giữ D lấy tấm lòng son ấy Đừng để đời cuốn mất bình Em an Em Có cánh én báo mùa xuân tới Có hoa cau thơm trắng Am đầu ngõ D Có tiếng cười vang bên bếp lửa Đủ làm lòng quên hết Em âu lo Em Có đêm trăng soi dòng sông nhỏ Sóng lăn tăn kể chuyện Am bao đời Người với D người nếu còn thương mến Thì gian Bm nan cũng hóa Em tiếng cười Đừng Em đợi đến lúc chiều buông muộn Mới trở về tìm bóng người Am thân Đừng D để những lời chưa kịp nói Thành nỗi đau theo suốt trăm Em năm Sống hôm Em nay bằng lòng nhân hậu Cho ngày mai chẳng phải Am ngậm ngùi Đi qua D hết một đời mưa nắng Còn nghĩa tình là còn niềm Em vui Mây vẫn Em bay qua ngàn đỉnh núi Sông vẫn xuôi về phía biển Am xanh Người rồi D cũng theo dòng năm tháng Chỉ tình người còn mãi mong Em manh Xin nâng Em niu từng lời chào nhau Xin giữ gìn từng cái nắm Am tay Bởi có D thể ngày mai thức dậy Một người quen đã ở rất Em xa Còn gặp Em nhau là còn duyên nợ Xin đừng làm nhau phải xót Am xa Một câu D thương quý hơn ngàn tiếng Một nụ cười bằng cả ngọc Em ngà Còn cha Em mẹ xin đừng vô tâm Đừng để tóc người thêm bạc Am trắng Hãy trở D về khi chiều còn nắng Kẻo hoàng hôn phủ kín mái Em đầu Còn bạn Em bè xin hãy trân quý Còn quê nhà xin mãi đừng Am quên Đi hết D một vòng đời mới biết Chẳng nơi nào đẹp bằng quê Em mình Còn gặp Em nhau là còn hạnh phúc Còn yêu thương là còn mùa Am xuân Mai khép D lại hành trình nhân thế Xin mỉm cười vì đã sống Em chân thành Đời như Em cánh chim ngang trời Am rộng Bay bao D xa rồi cũng nhớ Em dừng Người đi D hết những mùa gió đỏ Vẫn mong về một chút thân Em thương DEm
