1. Người về từ phương [G] xa mang niềm vui về với thôn [Bm/D] làng
Làm rộn ràng tim [C] em như mùa xuân hoa nở muôn [D7] nơi.
Và [G] tràn đầy yêu [Am] thương, bao nhung nhớ nói không nên [F#m7b5] lời.
Như giữa cơn nắng [D7] hạ trời đổ về cơn [G] mưa.
ĐK:
[G] Anh, em sẽ yêu anh trọn [Am] đời.
[C] Anh, không [D7] để cho nhau niềm [G] đau.
[Am] Ta, ta sẽ đi chung con [D7] đường.
Dù cho giông tố tới [G] đây.
Niềm [Am/C] tin thắp sáng vời [D7] vợi.
Cùng nhau xây đắp cho cuộc [G] đời.
2. Mình về miền xa [G] xôi, bao buồn vui nơi xứ quê [Bm/D] người.
Dù nhọc nhằn hôm [C] nay, ta cùng nhau xây đắp cho [D7] nhau.
Và [G] dòng đời trôi [Am]đi, như hương ngát cuốn vây cuộc [F#m7b5] tình.
Như giấc mơ rất [D7] đẹp, ngập tràn niềm thương [G] yêu.
Người về từ phương xa
Lượt xem: 4