Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Intro: C Dm G C F C F G C C Sáng cà phê, vợ pha thơm ngát, Áo quần ủi thẳng, cơm nước sẵn F rồi. Đi làm chẳng phải nghĩ C ngợi, Có người vun G vén cuộc đời cho C tôi. Đôi khi vợ cũng hơi… nghiêm chút, Nhắc vài câu khi lỡ ham F vui. Tôi G cười, gãi đầu chịu trận, Biết rằng thương mới nói C không thôi. Bạn bè hỏi sao hiền dữ vậy? Tôi cười ngay, chẳng ngại trả G lời: “Đàn ông biết thương người bên cạnh, Gia đình vui… đáng giá ngàn C lời.” Sợ vợ mới văn minh, ai ơi! Sợ mất người cùng mình chung G lối. Một câu nhịn, chín câu lành, Cửa nhà thêm ấm, nghĩa tình thêm F xanh. Sợ vợ C mới văn minh, bạn à! Đâu phải sợ vì mình yếu F đuối. Biết yêu thương, biết sẻ C chia, Ấy là bản G lĩnh của người đàn C ông. Có hôm vợ trách vài câu nho nhỏ, Tôi mỉm cười… thôi cứ để em G vui. Bởi hơn thua được chi mấy chữ, Ngày mai rồi lại nắm tay C cười. Nhà cửa sạch, con ngoan lễ phép, Ông bà khen: “Hai đứa tuyệt F vời!” Việc làm ngoài kia vất C vả , Về đến G nhà… là cả C yên bình . Đàn ông C mạnh chẳng nhờ tiếng F lớn, Mà mạnh G vì biết giữ yêu Em thương. Vợ chồng Am như hai tay một F nhịp, Cùng dựng G xây hạnh phúc đường G dài. Sợ vợ C mới văn minh, ai ơi! Sợ đánh rơi nghĩa tình quý F giá. Có yêu thương mới nhịn C nhau, Có bao dung G mới bền dài mai C sau. Sợ vợ mới văn minh, thật C mà! Cả xóm vui đều cười thích F thú. Vợ đảm đang, chồng biết C điều, Gia đình hạnh G phúc là điều đáng C yêu. Ha… ha… ha… G thương thương thương! Thương vợ một chút có sao C đâu! Sợ vì yêu… chứ đâu vì F sợ, Văn minh bắt G đầu… từ một mái C nhà! Vì thế F ta phải… biết sợ C vợ, Sợ vợ G mới là… người văn C minh!
