Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Trong địa Em ngục, không một A loài hoa nở Chỉ xương Bm người khô vỡ vụn dưới chân Nhưng có C một trái tim luôn đỏ D rực Đập âm A thầm như tỏa ánh Từ D Vân. Trái tim Em ấy... là tim Thầy rực A cháy Từ vô D thủy với chí nguyện Bồ Em Đề Vì thương A con chìm khổ bến sông Em mê Tim hóa C lửa cháy hoài không D nguôi sáng. Khi con Em khóc trong sóng đời vùi dập Thầy đem Bm tim mình cấy giữa lưỡi đao Máu ứa C nhỏ, Đại Tâm luôn nhẫn G chịu Chỉ một Am lời: "Con ơi! Hãy bước B7 vào...!" Con đã Em sống trên tim Thầy máu nhỏ Bước chân Bm đi qua vạn kiếp luân hồi Như Trâu C cày ngàn luống... G máu luôn rơi Tim vẫn Am ấm, ôm con D như Từ G Mẫu... Ngục Vô Em Gián hành hình rất kinh dữ Trong tiếng Bm la, ram, nướng, lửa cực G hình Xé tim Am mình từng sợi máu... lung linh... Thành Cam D Lộ... Thầy cứu con thoát B7 khổ Có người Em hỏi: "Vì sao con bất tử?" Con lặng Bm im, nhìn vào chính tim mình Trong tim C ấy: Có tim Thầy hòa G thể Bất Nhị Am Môn, trong Bm bạt tướng vô Em hình. Nhớ ân Em Thầy, con thắp ánh bình A minh Trong lệ D huyết, nguyện thiên thu bất G thoái: "Địa ngục Am vị không, thệ bất thành Em Phật Chúng sanh độ Am tận, phương Bm chứng Bồ Em Đề.
