1. Ngày khi [Am] thơ vẫn mong ước [Em] rằng,
được lớn [G] khôn sẽ bay thật [Am] xa
Nào ngờ [F] đâu lại cuốn [G] theo những cơn gió [C] lạ
Giờ đi [Am] xa mới thấy nhớ [Em] nhà,
Mỏi cánh [G] bay còn lại muốn trở [Am] về
Ngày Xuân [F] xanh khi xưa [G] có mẹ bên [Am] cha
2. Rồi thời gian [Am] trôi nay tóc đã [Em] bạc,
chẳng còn ngóng [G] Xuân như lúc ta còn [Am] thơ
Cả vùng [F] quê năm xưa đến [G] nay chỉ là kỷ [C] niệm
Ngày lập [Am] Xuân mưa rơi giữa khung [Em] trời,
đàn én [G] bay báo hiệu mùa Xuân [Am] về
Lặng tai [F] nghe âm vang sao ta chỉ [G] thấy những nỗi niềm [Am] riêng
ĐK: Nếu Xuân không [F] về thì cuộc đời vẫn [G] thế
Nhiều khi chúng [Em] ta có lẽ chẳng phải [Am] già
Sẽ mãi yêu [F] đời và nụ cười hồn [G] nhiên như trẻ [C] thơ
Nếu như mai [F] đào không nở rộ những lúc Xuân [G] sang
Thì cả thế [Em] gian sẽ ngát hương cả bốn [Am] mùa
Sẽ không [F] còn sự lạnh lùng của mùa [G] Đông nắng oi mùa [Am] Hè
Ai cũng mong [F] chờ đến mùa Xuân chúc phúc cho [G] nhau
Hỏi được mấy [Em] câu chúc cho nhau thật [Am] lòng
Nếu có chân [F] thành xin mở rộng vòng [G] tay những lúc [C] khó
Cứ yêu cuộc [F] đời yêu mọi người yêu bản [G] thân
Thì Đông với [Em] Thu vẫn lấp lánh ánh Xuân [Am] ngời
Hãy gieo [F] mầm rồi chờ ngày nở [G] hoa có Xuân suốt [Am] đời
Xuân không qua ta không già
Lượt xem: 4