Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Thảo nguyên Em tím, rợp G hoa trời viễn Em xứ, Gió nhẹ Am ru, gợi nỗi Em nhớ quê G xưa. Blue bon Am net, tím một D màu quá Am khứ Dệt mộng B7 lành, lên khoảng lặng ban G trưa. Hương đồng Em nội, thoảng G qua miền đất Em mới, Ánh Dương G soi bóng Em dáng những dòng G thơ. Ta đi Am giữa, một rừng B7 hoa đan Am lối Nghe quê B7 hương, đang G hát ở trong Em mơ. Chiều Hou D ston, mây Am hồng trôi nhè Em nhẹ, Bước chân B7 người, mộng mị giữa ngàn G hoa. Nắng lung Am linh, ngỡ B7 là hồn đất mẹ, Vẫn thì Em thầm, trong nhịp Am gió bao G la. Tím thủy B7 chung, dệt thành miền ký Em ức, Hoa ven B7 đường, bỗng C hóa ngọn cờ Em yêu. Dẫu xa G khuất, quê B7 nhà nơi bến C cũ, Tấm lòng G son, vẫn B7 chẳng chút liêu Em xiêu. Chiều Hou D ston, mây Am hồng trôi nhè Em nhẹ, Bước chân B7 người, mộng mị giữa ngàn G hoa. Nắng lung Am linh, ngỡ B7 là hồn đất Mẹ, Vẫn thì Em thầm, trong nhịp Am gió bao G la. Tím thủy B7 chung, dệt thành miền ký Emức, Hoa ven B7 đường, bỗng C hóa ngọn cờ Em yêu. Dẫu xa G khuất, quê B7 nhà nơi bến C cũ, Tấm lòng G son, vẫn B7 chẳng chút liêu Em xiêu. Thảo nguyên Em tím, hương G thơm dâng ngào Em ngạt Nắng hoàng B7 hôn, như áo cưới ngày Am lành. Ta gởi B7 lại, tháng Em ngày trôi phiêu B7 bạt, Gieo tiếng D cười, trên thảm cỏ mong G manh. Có ai Em hỏi, Hou Am ston vì sao C nhớ, Bởi nơi Bm đây, tím C sẫm một màu Em hoa. Bởi nơi G đây, có D tình người lữ Am thứ Vẫn hoài B7 mơ… một góc nhỏ quê Em nhà. Bởi nơi G đây, có D tình người lữ Amthứ Vẫn hoài B7 mơ… một góc nhỏ quê Emnhà.
