Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Intro:DmAm-BbCF-DmAm-GmCDm 1. Em mặc áo dài Dm đỏ, đứng cười giữa họ Am hàng Anh đứng ngoài cổng Bb nhỏ như người C dư giữa trần F gian Mâm trầu cau đặt Bb xuống nghe C lòng mình rớt F rụng Một câu chúc trăm Gm năm mà anh Am nghe như tận Dm cùng 2. Ngày đó mình nghèo Dm quá, đâu dám hứa xa Am xôi Anh lo từng bữa Bb cơm, còn em C mơ một cuộc F đời Người ta mang sính Dm lễ, còn anh mang nỗi Am lo Nên tới lúc em gật Gm đầu, anh Am biết mình thua Dm rồi TĐK: Mùa Bb xuân người ta có Am đôi Còn C anh học cách buông Dm trôi ĐK: Để lệ Dm rơi khi pháo hoa đang rực Am trời Mà lòng Bb anh thì tối như C đêm chưa từng F tới Nhìn em Gm đi anh chẳng dám giữ Dm lại Sợ giữ C em lại hóa thêm một đời lỡ Dm dở dang Mình thương Dm nhau nhưng không cùng một Am nơi Người nắm tay Bb em lo cho C em cả cuộc F đời Còn anh Gm chỉ biết đứng nhìn vậy Dm thôi Gửi em thanh C xuân rồi lặng lẽ buông Dm rời RAP: Anh, anh như con Dm thuyền giấy trôi lạc giữa mùa mưa Chưa kịp Am ra tới biển, đã mục nát từ ngày xưa Em là Bb ánh đèn phố, còn C anh là con hẻm nhỏ Người ta F đưa em về nhà, còn anh về với trống chơ Dm Anh từng nghĩ chỉ cần thương là đủ Nhưng đời Am dạy anh thương thôi chưa phải là đủ Vì ngoài Bb kia cơm áo không C giống như trong mơ Người ta Dm lo được cho em, còn anh thì vẫn bơ vơ Hỏi Dm anh sao không giữ, anh chỉ cười cho qua Giữ em bằng Am hai bàn tay trắng khác nào giữ gió bay xa Nên thôi Bb anh chọn im lặng đứng C ngoài cuộc đời em Chúc Am em một đời yên ấm dù người bên cạnh không phải là Dm anh Và anh từng Dm nói đàn ông phải biết lo Mà anh nhìn lại Am mình chẳng có gì để cho Em đi là đúng Bb thôi anh không trách một C lời Chỉ trách mình năm F đó chưa đủ lớn với cuộc đời Bên kia nhạc Dm cưới vang, bên này tim anh vỡ Một người bước lên xe Am hoa, một người học cách bơ vơ Mình từng là tất Bb cả giờ thành người đã C qua Như hai con đường Am cũ chẳng còn chung Dm lối ra Anh vẫn sống như Dm cũ chỉ là thiếu em thôi Ly cà phê sáng Am đắng giờ chẳng còn ai ngồi Bạn bè nói anh mạnh Bb mẽ chắc tại họ chưa từng C yêu Chưa từng đứng nhìn người mình F thương gọi ai đó là người yêu. Để anh là lữ Dm khách ghé ngang qua tim em Ở lại vài năm Am tháng rồi cũng phải êm đềm Không phải anh không Bb tiếc chỉ là anh hiểu C ra Có những người sinh Am ra để thương chứ không để ở Dm lại mà. Để lệ Dm rơi khi mùa xuân đi ngang Am đời Mà lòng Bb anh chẳng giữ C nổi một F nụ cười Người hạnh Gm phúc anh đứng phía sau Dm thôi Chúc em bình C yên Am dù người đó không phải Dm anh rồi. DmAm-BbCF-GmDm-CDm
